Mồi đèn chánh pháp 
Đang tải...
Loading...
Đang tải dữ liệu...
CHÚNG SANH VÔ BIÊN THỆ NGUYỆN ĐỘ, PHIỀN NÃO VÔ TẬN THỆ NGUYỆN ĐOẠN, PHÁP MÔN VÔ LƯỢNG THỆ NGUYỆN HỌC, PHẬT ĐẠO VÔ THƯỢNG THỆ NGUYỆN THÀNH..

Đầu Hạ - Nhớ Chuyện Người Xưa!
CÂU CHUYỆN: CHƯA ĐỖ ÔNG NGHÈ LẠI ĐE THẰNG TỔNG.
Trước khi nhập diệt, Đức Phật dạy những lời giáo huấn sau cùng: “Các thầy Tỳ kheo, hãy tự xoa đầu mình, đã bỏ sự trang sức và đồ tốt đẹp, mình mặc áo hoại sắc, tay cầm đồ thích ứng, khất thực để sống; tự thấy như vậy mà kiêu ngạo còn nổi lên, thì phải cấp tốc tỏa chiết. Tăng thêm kiêu ngạo là điều mà thế nhân còn không nên có, huống chi người xuất gia nhập đạo là kẻ vì giải thoát, tự giáng mình xuống mà đi khất thực?”.
Kính bạch Đức Thế Tôn, con đã lũi thủi bao ngày dầu đã bỏ tục xuất gia, làm thân khất sĩ, chí cầu giải thoát, xin vật thực tạm nuôi thân qua ngày để tu mà còn mang nặng tâm kiêu mạn thì thật là đáng có lỗi với Đức Thế Tôn.  Hôm nay con nhận biết và cố gắng sửa đổi tâm kiêu mạn làm ô nhiễm và gây chướng ngại trên đường giác ngộ.
Cho nên, để dứt trừ sự kiêu căng ngạo mạn, không gì hơn là chúng ta phải luôn luôn cảnh giác canh chừng từng niệm khởi trong tâm. Lấy tấm gương khiêm cung của Bồ tát Thường Bất Khinh để răn nhắc mình mỗi giây phút, và cũng là giữ gìn phẩm hạnh của người xuất gia tu Phật vậy.
 CHƯA ĐỖ ÔNG NGHÈ LẠI ĐE THẰNG TỔNG
Có anh học trò nghèo học giỏi. Vì nghèo nên không bạn bè thân thông, nên lòng anh ao ước và nhìn mọi người đầy lòng thương quý.  Tâm anh rỗng rang chứa chan lòng thương người mến vất nên thấu lòng Trời.  Ngọc Hoàng bảo Thiên Tào ghi tên anh vào sổ đỗ khoa Tiến Sĩ. 
Nơi địa phương của anh có ngôi Đình Thần Hoàng mà mỗi ngày đi học  anh đều đi ngang qua cúi đầu cung kính thắp hương.  Hôm nọ vị Thần Hoàng đến Thiên Đình họp và Thiên Tào cho hay là người học trò nghèo trong làng được đỗ Trạng nguyên.
Một hôm, Thần Hoàng  báo mộng cho ông Từ giữ đình hay là từ ngày mai quét dọn sạch sẽ thường xuyên có vị quan lớn đến chơi. Tỉnh giấc, ông Từ làm y như lời thần căn dặn nhưng chả có thấy vị quan nào đâu ngoài cậu học trò nghèo ghé vào thắp hương nghỉ chân xin nước uống rồi tựa vách học bài.
Lại đêm khác, ông Từ lại chiêm bao thấy thần dặn dò như trước.  Trông mãi ông cũng chẳng thấy vị Quan nào ngoài anh học trò sơ sát. Chỉ có điều hơi khác là anh  học trò ghé vô đình ngâm nga một bài phú rồi lại đi. Có chút ngờ ngợ nhưng ông Từ chưa nghĩ gì!
Đến lần mộng thứ ba,  lời Thần cũng giống y chang hai lần trước. Kỳ này ông Từ bèn thuật lại đầu đuôi câu chuyện chiêm bao cho người học trò nghe: “Đã ba lần thần cho hay như thế nhưng tôi chẳng thấy vị Quan lớn nào ngoài ngươi. Cho nên tôi tin chắc khoa thi kỳ này Anh  sẽ đỗ đạt Tiến sĩ làm Trạng nguyên”.  Nghe vậy, cậu học trò hí hởn trong bụng.
Đêm Trăng giấc bướm mơ màng, nằm đọc sách dưới  ánh trăng khuya lập lòe khi mờ khi tỏ, nhớ lại lời ông Từ nói ban chiều mà thả hồn lên mây lơ lững chín tầng.  Có ai giỏi hơn ta! học giỏi thế này thì phải được làm Quan Trạng thôi! Khi làm Quan rồi thì ta sẽ trở nên người quyền thế, vinh hoa phú quý đầy nhà.  Ngặt nỗi con vợ của ta xấu xí quá không thể làm Bà Quan lớn được. Hay là ta bỏ nó đi rồi sau này cưới một con vợ khác đẹp hơn?  Nghĩ thế, cậu liền kiếm cớ gây sự rồi đuổi vợ đi.
Sáng hôm sau, có người Chủ đến đòi nợ. Thấy Chủ nợ vừa bước vào sân thì đã bị Anh vênh mặt lên mắng mỏ, ta chưa có để trả. Phen này đỗ đạt về,  ông sẽ cắm đất vào vườn nhà mày để ở cho biết mặt. Gặp ai không vừa lòng, Anh đều đe dọa, rồi tụi bây sẽ biết tay ông!
Cách tuần sau, ông Từ đang an giấc lại thấy Thần Hoàng về cho hay là người học trò kia sẽ bị thi rớt. Vì tất cả những hành động vô đạo vô ân tham vọng đã khiến cậu mất hết Phước rồi.  Đả vậy mà trong sổ Thiên Lôi có ghi lại có bản án Trời tru đất diệt, hoặc ngũ lôi đả tử, vì tội:
“Nguyệt hạ phóng thê
Đình tiền tỉ trạch
Vị đắc ý, cố thất đức”.
Nghĩa là: Dưới trăng bỏ vợ, dọa dỡ nhà người chủ nợ, chưa thi đậu đã nghĩ điều thất đức. Bây giờ anh đã hết sạch phước rồi. Quả vậy, từ đó về sau, người học trò ấy thi mãi mà không đậu. Muốn nối duyên lại với người vợ cũ cũng không được. Cửa nhà tan nát. 
Nhân câu chuyện này mà người đời có câu "Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng" để răn dạy những kẻ hống hách.
Bài học ở đời:
Ngày nay, có rất nhiều người vướng phải căn bịnh tai hại này. Họ mới thành công chút đỉnh thôi thì đã vênh vang tự đắc. Vừa có chút quyền hành đã kênh kiệu ta đây. Thậm chí chỉ toàn dựa hơi cấp trên mà đã ra oai tác quái…
Ngặt nỗi con vi rút “coi trời bằng vung” hoành hành trước vi rút Covit 19 bao nhiêu đời, và con vi rút ấy thậm chí xâm nhập  vào cả chốn thiền môn khiến không ít Tăng nhân chao đảo. Nhưng người xuất gia vốn là “Thích tử xưng bần” có gì mà cứ mãi quay cuồng theo danh lợi thế gian. Vô hình chung, chúng ta trở thành những kẻ tôn sùng đời sống vật chất nơi cửa Không, rồi sai lầm coi việc phải có “Chùa to Phật lớn” mới là “thành tựu đạo nghiệp”!
Cho nên, nếu nói Phật pháp nhiệm mầu thì thiết thực nhất chính là sự chuyển hóa tâm thức của người ứng dụng thực hành pháp Phật, bỏ tà về chánh, bỏ ác làm lành, từ hư thành nên, từ xấu thành tốt, từ u mê tăm tối thành hiểu biết sáng suốt… 
Sa môn thiện tài (soạn lục).

82 Lượt xem

Tin và ảnh: Super User

Các tin có liên quan


Thông Tin
Thông Tin Phật Học

Thông Tin !
Đáp theo tấm lòng của Phật tử từ các tiểu bang xa về Thăm viếng và Công quả; tối thứ 6,7 và chủ nhật vào lúc 8 giờ 30 tối (giờ thủ đô Hoa Kỳ), tức 7 giờ 30 sáng thứ 7, chủ nhật và thứ hai (giờ VN) quý vị được nghe trình bày về “Phát B...Xem thêm

Video Nổi bậc
Ảnh Hoạt Động Phật Sự
Phật Âm
PHÁP THOẠI
Album Nhạc Nổi Bậc
Liên kết Website

Thống kê

Tổng lượng truy cập : 7.487.498 Truy cập

Đang trực tuyến : 5 Phật tử

Tổng số thành viên : 28 Thành viên

Tổng số lượt xem video : 5.302.928 Lượt xem

Tổng số lượt nghe nhạc : 9.873 Lượt nghe

FaceBook
TRỌN BỘ BÀI GIẢNG KINH PHÁP BẢO ĐÀN - TT THÍCH THIỆN TÀI